Diary

Vì anh là gió … đã qua

Hôm nay ngồi nghe Vì anh là gió. Nằm mơ. Đọc lại một “private blog” đã bám bụi. Phải vì anh là gió nên em đã từng theo gió? Hay chỉ vì anh là gió nên anh càng xa xăm.

… Có bao giờ gió thổi qua đời mình lần nữa không? …

Em cũng không biết nữa. 

… Có bao giờ gió sẽ dừng chân không?

Có thể, nhưng em – chẳng phải là điểm dừng chân

… Có bao giờ sẽ có ngọn gió khác qua đời?

Có thể … nhưng ngọn gió đó liệu có như anh đã qua

Chẳng hiểu sao đã quên. Vậy mà giấc ngủ trưa nay, lại thấy một nụ cười mơ hồ. Bóng và hình, ai là bóng, ai là hình?

Vì anh đã là gió. Cho em phút giây nào đó lãng đãng. Và cho phép mình bay bồng.

Một điều gì mơ hồ, đầy lo lắng.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s